|
Tới nay, đã có gần 7 nghìn bộ hài cốt được các nhà ngoại cảm thuộc Trung tâm nghiên cứu Tiềm năng con người tìm thấy, cùng với ít nhất 4 đề tài khoa học trong lĩnh vực này. Việc tìm hài cốt này có thể được giải thích bằng cơ sở khoa học.
Năm 1993, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng của Trung tâm tham gia phát
hiện hài cốt 13 liệt sĩ ở Non Nước. Nhưng khả năng này của cô được phát
hiện từ lâu trước đó. Đó là một lần giỗ bà nội, cô nhìn lên bàn thờ
thấy bà ngồi cùng hai đứa bé. Hằng hoảng sợ hỏi ông nội: "Hai cậu bé
ngồi cùng bà nội kia là ai?". Ông nội ngạc nhiên giải thích: "Con đầu
của ông bà được hơn 1 tuổi thì chết, đến người con thứ 3 được hơn 2
tuổi cũng chết".
Rồi đến lần đi trên bờ ruộng giữa 2 bên mênh mông nước, Hằng nhìn thấy
có những bộ xương người bên dưới. Những chuyện "nhìn thấy" như vậy cứ
lặp lại, và chuyện Hằng có khả năng tìm mộ cũng bắt đầu từ đấy. Có điều
- như Hằng cho biết - mọi chuyện "kỳ lạ" ở Hằng chỉ diễn ra sau lần cận
kề cái chết do bị chó dại cắn...
Bẵng đi nhiều năm, cuối năm 2004, tin Hằng tìm và xác định được danh
tính 3 liệt sĩ là những chiến sĩ cảm tử thuộc trung đoàn Bảo vệ Thủ đô
trong khuôn viên Trường THCS Trưng Vương (HN) đã khiến nhiều người cảm
kích. Chuyện kỳ lạ về những người đi tìm mộ lại được nói đến ngày một
nhiều.
Tìm hài cốt liệt sĩ và xác định danh tính trên mộ liệt sĩ vô danh là
công việc vô cùng khó khăn. Điều kiện tiên quyết để tìm thấy mộ là phải
có một người thân đồng huyết thống. Bích Hằng cần có ảnh liệt sĩ để
giao tiếp với liệt sĩ qua ảnh (sau đó ra thực địa để xác định nơi có
hài cốt). Nhà ngoại cảm Dương Mạnh Hùng sử dụng phương pháp bắt mạch
thái tố để biết quá khứ, hiện tại và tương lai của thân nhân liệt sĩ,
trong đó có xác định mộ liệt sĩ. Nhà ngoại cảm Nguyễn Khắc Bẩy thì quan
sát ấn trường của thân nhân liệt sĩ để vẽ sơ đồ mộ chí, đường đi tới mộ
và ra thực địa để xác định vị trí mộ.
Việc tìm mộ đã khó, nhưng tìm thân nhân cho liệt sĩ (mộ vô danh) còn
khó hơn nhiều bởi các nhà ngoại cảm phải sử dụng nhiều phương pháp khác
nhau để "giao tiếp" với "vong" người nằm dưới mộ nhằm lấy đủ các thông
tin: Tên liệt sĩ, quê quán, tên những người thân còn có thể tìm kiếm
được... Đây là những thông tin của người đã khuất chỉ dẫn đi tìm người
sống.
Trong năm 2004, nhóm các nhà ngoại cảm thuộc Trung tâm nghiên cứu tiềm
năng con người đã tiến hành tìm kiếm hàng trăm trường hợp liệt sĩ vô
danh, có nhiều trường hợp rất đáng chú ý. Theo một ghi chép của Trung
tâm, tại nghĩa trang liệt sĩ Mường Thanh, các nhà ngoại cảm Dương Mạnh
Hùng, Phan Thị Bích Hằng và Nguyễn Khắc Bẩy đã "giao tiếp" được với 30
liệt sĩ.
Liệt sĩ Trần Văn Chính "cho biết" quê ông ở xã Phú Hộ, huyện Phong
Châu, tỉnh Phú Thọ, là dân công đi phục vụ ở Điện Biên Phủ. Các nhà
ngoại cảm cho biết được liệt sĩ Chính nhờ nhắn cho bạn là Trần Thọ Vệ,
đã từng học lục quân Trần Quốc Tuấn khóa 4, hiện còn sống ở xã Phú Hộ.
Ngày 11/9/2004, các nhà nghiên cứu thuộc bộ môn Cận Tâm lý của Trung
tâm đã tìm được ông Trần Thọ Vệ ở xã Phú Hộ. Ông Trần Thọ Vệ đưa các
nhà nghiên cứu đến gia đình liệt sĩ Trần Văn Chính.
Còn liệt sĩ Trần Văn Thanh, sau khi "kể" chuyện ông được đồng đội gọi
là "Thanh con" vì trẻ tuổi và nhỏ người, còn gửi lời hỏi thăm chỉ huy
Trương Tích Phong ở Lệ Mật, Gia Lâm, Hà Nội và nói rõ: "Tôi là người
mang thủ trưởng Phong ra khỏi hầm bị sập ở chân đồi A1. Thủ trưởng
Phong cũng tốt nghiệp lục quân Trần Quốc Tuấn khóa 4". Những thông tin
này về sau đã được ông Trương Tích Phong xác nhận.
Cuối tháng 10/2004, Phan Thị Bích Hằng cùng một số thành viên bộ môn
Cận Tâm lý đã trực tiếp tiến hành khai quật tìm 3 liệt sĩ có tên là
Phan Hào, Nguyễn Văn Dư và Nguyễn Văn Đẳng. Các cựu chiến binh (đa số
là cán bộ cao cấp của tiểu đoàn 77 hiện còn sống) đã xác nhận đồng chí
Phan Hào là trung đội trưởng, Nguyễn Văn Dư là chính trị viên, Nguyễn
Văn Đảng là chiến sĩ trung đội 1, đại đội 1, tiểu đoàn 77, hy sinh ngày
21/12/1946 trong trận đánh bảo vệ Bộ Quốc phòng (khi đó đặt tại trường
Trưng Vương, 26 Hàng Bài, HN). Có một chi tiết khá đặc biệt: "Vong"
liệt sĩ cho biết đồng chí Dư hy sinh khi bị mất đầu, anh em lấy một cái
bát úp vào cổ. Khi khai quật, những người tìm kiếm đã tìm thấy cái bát
bộ đội dùng thời đó. Hài cốt liệt sĩ Phan Hào đã được cháu ruột là Phan
Bích Hạnh tới nhận.
Theo tiến sĩ Nguyễn Chu Phác, xem xét dưới góc độ khoa học hiện đại,
việc "thấy" của các nhà nghiên cứu gọi là "thiên nhãn thông" - một
trong 10 lợi ích của thiền định. Trường hợp Bích Hằng tìm mộ cụ Lương
Ngọc Quyến mất năm 1917 ở đồi Vô Tranh, Phú Lương (Thái Nguyên), nhiều
chi tiết nói về địa hình... trước khi gia đình đi thực địa đều đúng.
Cũng có khi nhà ngoại cảm "thấy" được "vong" xuất hiện rõ là nam hay
nữ, người già hay trẻ em, thậm chí thấy trên mặt có nốt ruồi hay sẹo ở
đâu, khi hy sinh bị đạn vào chỗ nào...
Quan trọng nhất vẫn là đặc điểm về hài cốt hoặc vật chôn theo. Nhà
ngoại cảm Nguyễn Khắc Bẩy đã nói trước khi gia đình bà Trần Thị Bảo và
ông Trương Ngọc Thuận đi tìm mộ bố là 11 giờ sẽ có một cô gái răng vẩu
ra chỉ mộ, khi đào lên hài cốt có chôn theo mấy đồng tiền cũ và mọi
việc đã diễn ra đúng như vậy.
Để "thấy", nhà ngoại cảm phải nhắm mắt lại và hình ảnh cần "thấy" sẽ
hiện lên trong đầu. Giáo sư Nguyễn Ngọc Kha giải thích cơ sở của hiện
tượng này là "tổ chức lưới" đặc biệt dưới vỏ não đã tạo ra "trực giác
xuất thần". Ở một số người mà hệ thần kinh chịu những sang chấn đặc
biệt như chết lâm sàng, điện giật, đau quá nặng... những sang chấn đó
được hoạt hóa vùng dưới vỏ, tương tác mạnh với vỏ não và xuất hiện ra
ngoài các khả năng đặc biệt.
Theo Diễn Đàn Doanh nghiệp
|